Bệnh viêm mũi

Những đặc tính cơ bản của dị ứng

Ngày đăng: 2016-09-24
Lượt xem: 382 Views

Ba khái niệm quan trọng sau đây là nền tảng cơ bản cho sự hiểu biết về những phản ứng dị ứng xảy ra ở mũi:

  • Những pha của một phản ứng dị ứng ở mũi.
  • Hiệu ứng mồi.
  • Sự cảm ứng của mũi.

trang6-m-hat-hoi-chay-nuoc-mui-la-mot-trong-nhung-bieu-hien-cua-vmdu-1426133008094

 Những pha của một phản ứng ở mũi

Có rất nhiều pha mà qua đó một phản ứng dị ứng có thể trải qua trong việc gây ra các triệu chứng. Tuy nhiên,
với những lý do mà hiện nay còn chưa rõ thì không phải là mọi phản ứng dị ứng đều phải trải qua tất cả các pha:
Sau đây là các pha mà một phản ứng dị ứng ở mũi có thể phát triển qua một cách tự nhiên và thường là theo tuần
tự, đó là:

Pha 1: Pha phản ứng sớm.

Pha 2: Pha im lìm.

Pha 3: Pha phản ứng muộn.

Pha 4: Pha phản ứng quá mức.

Pha 5: Pha phản ứng chậm.

Mỗi pha sẽ xuất hiện trong một thời gian cụ thể tiếp theo sự tiếp xúc với chất đã khiến bạn bị dị ứng, sẽ được
thảo luận dưới đây. Nói chung thì tất cả các pha, không riêng chỉ 1 pha, nhiều pha hay toàn bộ các pha đều có vai trò quan trọng trong việc gây ra các triệu chứng cho bệnh viêm mũi dị ứng của bạn.

Pha 1: Pha phản ứng sớm

Phản ứng sớm điển hình của mũi bắt đầu chỉ trong vài giây sau khi tiếp xúc với chất gây dị ứng bằng sự khởi
đầu của hắt hơi, chảy nước mũi, mũi bị xung huyết, bị ngứa ở mũi, họng và vòm miệng. Những triệu chứng này
nhanh chóng tiến triển đến đỉnh cao, sau đó thuyên giảm và mất dần đi trong khoảng thời gian có thể lâu tới 2 giờ.

Pha II: Pha im lìm

Tiếp theo pha phản ứng sớm là một giai đoạn được biết đến như là một thời kỳ im lặng. Trong pha này thì
không có triệu chứng nào xuất hiện. Ở trong pha này, những chất hoá học trung gian gây nên phản ứng
sớm của mũi đã bị cạn kiệt, còn những chất hoá học trung gian sẽ gây ra phản ứng muộn thì đang ở trong quá trình
được tạo ra, và chuẩn bị bệnh cảnh cho những pha sau.

Pha III: Pha phản ứng muộn

Sự phản ứng muộn ở mũi bắt đầu khoảng từ 4 đốn 6 giờ sau khi tiếp xúc với chất gây ra dị ứng. Một phản ứng
muộn không phải bao giờ cũng nhất thiết có một phản ứng sớm đi trước nó. Những triệu chứng của phản ứng
muộn cũng tương tự như những triệu chứng đã trải qua trong thời gian của phản ứng sớm, nhưng khác ở chỗ là
chúng (triệu chứng của phản ứng muộn) đạt đến đỉnh gây ra nhiều khó chịu nhất chậm hơn, và tồn tại dai dẳng
trong một thời gian dài hơn. Sự phản ứng muộn hình như được gây ra chủ yếu do các chất hoá học trung gian của các tế bào ái kiềm sinh ra. Những chất hoá học trung gian này báo hiệu cho các tế bào gây viêm, đó là các tế bào ái toan và tế bào trung tính đến khu vực để hành động. Những tế bào gây viêm này giải phóng những chất hoá học trung gian của riêng chúng vào trong tổ chức của niêm mạc mũi. Những chất hoá học trung gian mới này, cùng với những chất hoá học trung gian của các tế bào ái kiềm giải phóng ra, đã gây ra cả hai sự tái phát của các triệu chứng ở mũi, và sự phát triển đồng thời của phản ứng viêm.

 

Pha IV: Pha phản ứng quá mức

Có điều khá thú vị là sau giai đoạn phản ứng muộn thì ở mũi xảy ra hiện tượng là mũi trở nên phản ứng mạnh
hơn, nhiều hơn với một sự kích thích ít hơn, và từ đó đã có thuật ngữ phản ứng quá mức (hoặc ở mức độ cao). Sự phản ứng quá mức đó có thể được nhìn nhận từ 2 phối cảnh sau: đó là hiệu ứng mồi (tức là đã
được chuẩn bị sẵn từ trước) và sự dễ bị cảm ứng của mũi.

Pha V: Pha phản ứng chậm

Một số nhà nghiên cứu tin tưởng rằng, một phản ứng phụ thêm vào, riêng biệt và rõ ràng, có thể xảy ra từ 24
đến 96 giờ sau khi tiếp xúc với chất gây dị ứng, và hoặc là nó có thể xuất hiện cùng với những phản ứng sớm hay
muộn, hoặc có thể xuất hiện như một phản ứng độc lập. Những triệu chứng cũng tương tự như những
triệu chứng của phản ứng sớm và phản ứng muộn.

Sự phản ứng chậm này ít được nghiên cứu hơn những phản ứng sớm và phản ứng muộn, vì vậy, những “sự kiện” có Hiệu ứng mồi và dễ bị cảm ứng của mũi của những quan sát bị hạn chế này còn đang chờ có sự khẳng định thêm nữa.

Hiệu ứng môi

Thuật ngữ này nói đến một hiện tượng mà từ lâu đã được các thầy thuốc và bệnh nhân quan sát thấy: cùng
với mùa phấn hoa tiến triển, thì những bệnh nhân có thế bị trải quà những triệu chứng tương tự; hoặc xấu hơn: khi tiếp xúc ở mức độ thấp hơn (phấn hoa đếm được ít hơn trong không khí), hơn là họ đã bị trước đây sớm hơn khi
tiếp xúc ở mức độ cao hơn ở trong mùa (đếm được nhiều phấn hoa trong không khí hơn). Nói cách khác thì ở cuối
mùa phấn hoa chỉ cần ít phấn hoa hơn ở trong không khí cũng đủ để khởi động một phản ứng dị ứng hơn là phải
cần đến số lượng phấn hoa nhiều hơn ở lúc đầu mùa. Những bệnh nhân bị ảnh hưởng mồi này cũng nhận thấy
là họ đã phản ứng lại nhiều hơn ở mức độ tiếp xúc thấp hơn với các kháng nguyên gây dị ứng khác như các loại
bụi, các con bọ, các bào tử nấm và các động vật.